Home | | Register

Sóng bên kia bờ (Huỳnh Thế Hy sb71)

Sóng bên kia bờ

________________________

Truyện ngắn



Chuyến tàu ọp ẹp chờ chết. Hơn 30 ngày còn gì, may là không gặp cướp biển. Mấy chị nói… thà chết còn hơn gặp bọn chúng.
Trời thương, Chúa ghé mắt, Phật động lòng chăng? Ô một còn tàu cờ mặt trời đỏ xuất hiện…
Bọn họ nói tiếng gì không hiểu, chắc là tiếng Nhật rồi… có ai biết tiếng Nhật không? Ai đó hỏi thật vô duyên, làm sao mà biết thứ tiếng đó nè trời.
Chị lấy hết can đảm, người đã khỏe sau khi uống được ngụm nước ngọt hơn đường… “Tôi biết nói chút tiếng Anh”, các ông có thể nói tiếng Anh được không?…

Oh…. Các bạn từ đâu tới? -Vietnam… Boat people… Xin cứu chúng tôi…
Yokatta… yokatta… Chị nghe từ ngữ này nhiều lần miệng họ mà không hiểu là gì; nhưng chắc là một câu nói ám chỉ niềm vui, một cái gì may mắn!

Hơn 30 người lếch thếch được đưa vào trại sau khi xuống tàu. Người trong trại túa ra hỏi tán loạn. Thằng em sợ hãi ôm sát cánh tay chị. Chị vui mà buồn, bắt đầu cuộc đời mới rồi đây. Thoát khỏi đất nước tối tăm, chị có biết gì trước mắt đâu; nghe người ta đồn, cứ đi đi, có tàu vớt là họ lo cho mình hết… Lo tới đại học luôn rồi đi làm nhiều tiền lắm, tha hồ nuôi gia đình.
Vô trại rồi, chị mới biết, không phải người ta lo mà mình phải lo. Anh thông dịch hỏi làm thủ tục:
-Em có thân nhân ruột thịt gì ở nước ngoài không? Không anh ơi, chỉ có 2 chị em dắt díu nhau đi.
-Vậy em được tàu Nhật vớt, chỉ xin định cư tại Nhật được thôi! Dạ mà chính phủ Nhật có nuôi cho mình ăn học được không anh…
Anh thông dịch nhìn chị thăm dò… nhìn thằng em… thương hại.
-Học không nổi đâu em, 21 phải không? em quá tuổi trưởng thành rồi, đứa em… ah nó 14 tuổi, còn đi học được nhưng cực lắm, phải học từ đầu như lớp 1…. Chữ Hán khó lắm.
-Nếu thủ tục định cư xong, em được chính phủ Nhật cho 3 tháng học tiếng rồi phải đi làm, nuôi đứa em đi học… nó phải vô ngang lớp 9 hoặc xin xuống một lớp chứ không có lớp đặc biệt như bên Mỹ đâu. Hết cấp 2, nó học không được là phải đi làm như em.
Chị nghe mà đẫm nước mắt. Má nói ba chết trong trại cải tạo rồi, còn mình nó là con trai thôi. Má cho 2 chị em đi, ba nó có thiêng thì giúp cho 2 đứa tới được bến bờ bình yên. Con phải học, em con phải học thì mới có tương lai để sau này đưa má và mấy em qua.
Chị quyết định đi làm nuôi em đi học.
Học ở trung tâm định cư 3 tháng, nghĩ sao chị lại xin về Okinawa, nơi chị và đứa em đã có hơn 1 năm trời sinh sống trong trại tị nạn. Hình bóng của vị linh mục trong ngôi giáo đường nhỏ chăng?
Cha người Mỹ nên nói chuyện với chị bằng tiếng Anh mỗi lần chị dắt em đi lễ. Không biết có phải do ám ảnh cuộc chiến Việt Nam, mà sự ra đi của Mỹ khiến miền Nam gặp thảm họa, đã làm cha chú ý tới 2 chị em mồ côi nhiều hơn các giáo dân khác; hay là thứ tình cảm nào chăng? Chị không dám nghĩ đến, nhưng cha là người chị dễ nói chuyện, dễ thố lộ những khó khăn. Cha nói chị về đây đi, cha giới thiệu cho việc làm, giới thiệu cho thằng em đi học…
Không còn nơi nương tựa…
Chị bỏ lại những lời tán tỉnh, những hứa hẹn của đám con trai. Đi với anh đi em… anh lo cho hai chị em… Chị cười… lộ những vết nhăn sớm của đời con gái. Làm sao mà lo, ai cũng còn có một gia đình còn sót lại bên kia. Có thằng còn có vợ con để lại nữa mà cũng nhởn nhơ tán chị. Chị sợ cho lòng dạ con người, mới năm trước trên ghe còn tụng niệm, cầu kinh tá lả… bây giờ quên hết!
Về thôi, về lại Okinawa.
Yokatta! Yokatta! Chị đã hiểu chữ này sau khi đến Nhật rồi. Tốt lắm, tốt lắm! Cha vui khi gặp lại hai chị em, cha nhờ người giáo dân bản xứ mướn nhà, đi xin cho thằng em vô học năm cuối cấp 2, xin cho chị làm ở hãng đóng hộp trái cây. Cuộc đời tưởng chắc bình yên.
Nhưng cuối tháng cầm đồng lương con gái, chị không khỏi khắc khoải, nuôi em, gởi về cho mẹ, tiền nhà, tiền ăn… tháng nào cũng hụt. Chị chưa biết đến lọ kem làm đẹp, vật duy nhất là chiếc son môi rẻ tiền bán ở siêu thị. Chị cũng không thể nói cha mặc dù biết ông rất tốt nhưng cha không giải quyết được gì đâu. Cha đi tu đâu có tiền mà giúp cho hai chị em, với lại cha đã bỏ thì giờ để dạy cho thằng em theo kịp chương trình học, chị mang ơn không hết. Chị nhất quyết phải lo cho gia đình bằng chính đồng tiền của chị.
Thằng em rồi cũng thi lên được cấp 3 -koko. Chị khăn gói, gởi nó lại cho bà giáo dân tốt bụng để lên thành phố Osaka, nơi có nhiều công việc theo như lời của một cô bạn chung chuyến ghe.
Cha nắm tay chị, lần đâu tiên chị thấy nước mắt cha. Dường như ông cảm thấy một cái điều gì đó bất hạnh sẽ xảy ra. Chị rút vội, sợ hơi nóng bàn tay níu kéo chị ở lại. Chị không có một giọt nước mắt! Không đúng ra chị đã cạn nước mắt. Chị phải lên thành phố trên ấy, làm có tiền cho em ăn học rồi còn bảo lãnh má chị cùng mấy em sang.
Đồng tiền làm ra sao mà cực, ma xui quỉ dẫn lối đưa đường… chị lọt vô chỗ dành cho khách làng chơi. Nhiều tiền rồi, chị gởi cho thằng em, gởi cho mẹ… niềm vui khi nhận những lá thư từ VN: -nhờ con mà cuộc sống mẹ và các em đỡ lắm rồi, mẹ mong qua đỡ đần để con còn đi lấy chồng…
Chị đọc mà lòng tui tủi. Con đâu còn xứng đáng làm vợ ai đâu … Đêm về, chị nằm chai cứng như cái xác không hồn? Ngày xưa thà chết còn hơn gặp cướp biển, bây giờ có khác gì bị cướp biển làm nhục đâu. Tại ai, tại số phận… thôi đừng đổ thừa, tại mình cả thôi. Đứa em điện thoại hỏi thăm… sao buổi tối gặp chị khó quá vậy; chị về thăm em, thăm cha chứ… đi gì biền biệt vậy!
Chị về, không dám nhìn mặt cha. Yokatta, yokatta… cha vừa nói vừa nắm tay mà dường như chị chẳng còn cảm cái hơi nóng hồi lúc ra đi. Hôm sau đi lễ, chỉ lên cúi đầu không nhận miếng Mình Thánh từ tay ông. Ông bỏ Mình thánh xuống chén rồi đặt tay lên đầu chị thầm thì, mắt ông nhắm buồn, chị ứa nước mắt.
Chị lại đi, không dám ngoái ra sau nhìn ai. “Mata kaette ne”. Tiếng cha vọng theo!
Chị lên cơn sốt, không hiểu sao mỗi chiều chị lại lên cơn sốt… muốn tới chỗ làm lắm mà dường như không còn sức để đi. Bác sĩ khám bệnh nói chị nhập viện với vẻ mặt nghiêm trọng. Trời vào trong đó lấy gì mà sống, thằng em sắp thi đại học; má với mấy em sắp qua…
“Jodan janai!”, -không phải chuyện dỡn… ông dằn tiếng, hỏi chị có thân nhân nào ở gần không. Chị nói chỉ có thằng e ở Okinawa.
-Vậy thì cô phải chấp nhận một sự thực kinh khủng, cô bị viêm phổi, nhưng điều đó không đáng sợ bằng khả năng nhiễm HIV.
-Thật không? Thật không? Có thật thế không…. Đất trời quay cuồng xung quanh chị. Sao lại như thế, không! Không chỉ là giấc mơ như những giấc mơ trên chuyến đi mươi năm trước. Bệnh này mới mà sao chị bị được, trong giới nó đồn râm ran. Mấy thằng khách súc vật, chị như con nai có biết gì để bảo vệ mình đâu!
Chị trở về Okinawa, muốn thân xác gần người thân còn lại. Cha đón chị… Yokatta, yokatta… Chị lả người vào vòng tay của cha. Hơi không còn đủ ấm để giữ chị lại thế gian này. Chị xin xưng tội, lần xưng tội đầu tiên kể từ khi tới Nhật… chị xưng bằng tiếng Việt, không cần cha hiểu hay không. Mắt cha đẫm lệ. Chị đâu biết mấy năm vừa qua cha đã âm thầm học tiếng Việt!
Thằng em xin nhà thiêu cho xác chị thành tro… chị nó muốn về quê bằng sóng nước. Đất Nhật cho chị tự do nhưng không phải là nơi đỗ bến bình an cho cuộc đời. Trong giấc mơ chị thấy thân xác chị hòa vào dòng nước biển mặn nồng, theo đàn chim bay về phía bên kia bờ Thái bình dương.
Cha làm phép rồi nắm chặt miếng tro, thả nhẹ từng chút, từng chút theo cơn sóng vỗ về. Hơi ấm bàn tay người con gái, Cha vẫn còn tưởng như ngày hôm qua!

 

Thế Hy 71